Mọi người hay hỏi tôi: “Một mình không sợ hả?” Sợ chứ. Nhưng đi rồi mới thấy, cái sợ đó chính xác là thứ cần phải bước qua.
Bắt Đầu Từ Một Quyết Định Bốc Đồng
Tháng 10 năm ngoái, sau một cuộc họp dài và mệt mỏi, tôi bỗng mở Google Maps lên và tìm “đẹp nhất Việt Nam mùa thu”. Hà Giang xuất hiện. Tôi đặt vé xe ngay tối hôm đó, trước khi kịp nghĩ lại.
Đèo Mã Pí Lèng Lúc Bình Minh
4h30 sáng, tôi một mình đứng trước vực sâu 1.600m. Không có ai chụp ảnh giúp. Không có ai chia sẻ khoảnh khắc đó cùng. Và lạ thay – đó chính xác là điều khiến khoảnh khắc ấy hoàn hảo. Chỉ có mình và núi.
Có những khoảnh khắc không cần phải chia sẻ. Chỉ cần sống trọn vẹn trong đó là đủ.
Những Người Gặp Trên Đường
Đi một mình không có nghĩa là cô đơn. Tôi gặp chị Thắm – người Mông ở Đồng Văn, 45 tuổi chưa bao giờ xuống Hà Nội nhưng biết tên từng loài hoa trên cao nguyên đá. Chị dạy tôi cách cầm cái sọt gùi sao cho không đau vai.
Điều Núi Rừng Dạy
Không phải sự hùng tráng. Không phải vẻ đẹp hoang sơ. Mà là: bạn mạnh hơn bạn nghĩ rất nhiều. Chỉ cần bước đi thôi.
Gợi Ý Nếu Bạn Muốn Thử
- Thuê xe máy tại Hà Giang thành phố, khoảng 150.000đ/ngày
- Đặt homestay local trên Booking.com thay vì khách sạn lớn – rẻ hơn và ấm áp hơn nhiều
- Mang theo áo mưa – thời tiết Đồng Văn thay đổi rất nhanh
- Thứ Tư và Thứ Bảy là chợ phiên Đồng Văn – đừng bỏ lỡ
Nếu thấy hữu ích, đừng quên thả tim cho bài viết nhé 💚
🌿 Tham gia thảo luận
Đăng nhập để bình luận, like bài và kết nối với cộng đồng Nhật Ký Xanh.