Có một điều mình nhận ra sau mỗi chuyến đi.
Thứ thay đổi nhiều nhất không phải là vị trí mình đứng trên bản đồ, mà là cách mình nhìn con người và cuộc sống.
Ngày còn ít trải nghiệm, mình từng vô thức nghĩ rằng có những điều là “bình thường”, còn những điều khác thì “kỳ lạ”. Nhưng càng đi nhiều, càng gặp nhiều người, mình càng hiểu rằng cái gọi là “bình thường” chỉ là thứ được tạo nên bởi môi trường mà mỗi chúng ta lớn lên.
Ở nơi này, người ta ăn bằng đũa.
Ở nơi khác, người ta ăn bằng tay.
Có nơi, bữa cơm rộn ràng tiếng nói cười.
Có nơi, mọi người im lặng để tận hưởng món ăn.
Có nơi, ôm một người vừa gặp là lời chào thân thiện.
Có nơi, chỉ một cái cúi đầu nhẹ cũng đã đủ thể hiện sự tôn trọng.
Không ai đúng hơn ai.
Chỉ là họ được nuôi dưỡng trong những nền văn hóa khác nhau.
Mình nghĩ, một trong những món quà lớn nhất mà du lịch mang lại chính là làm cho sự phán xét trong mình nhỏ lại.
Khi bạn đã nhìn thấy nhiều phiên bản khác nhau của cuộc sống, bạn sẽ bớt vội vàng kết luận rằng:
“Sao họ lại sống như vậy?”
Thay vào đó, bạn sẽ tự hỏi:
“Điều gì đã khiến họ trở thành con người như hôm nay?”
Đó là một sự thay đổi rất nhỏ trong cách đặt câu hỏi, nhưng lại tạo nên một khoảng cách rất lớn trong cách chúng ta đối xử với người khác.
Mình từng gặp những người sống rất đơn giản nhưng luôn nở nụ cười.
Gặp những người chẳng có nhiều vật chất nhưng sẵn sàng chia sẻ bữa ăn với người lạ.
Gặp những người có niềm tin, phong tục hay cách sống hoàn toàn khác mình, nhưng sự tử tế thì lại giống nhau đến kỳ lạ.
Những cuộc gặp ấy khiến mình hiểu rằng con người có thể khác nhau ở rất nhiều thứ:
- Ngôn ngữ.
- Tôn giáo.
- Màu da.
- Văn hóa.
- Quan điểm sống.
Nhưng ai cũng mong được tôn trọng và đối xử bằng sự chân thành.
Có lẽ vì thế mà mình ngày càng thích đi.
Không phải để sưu tầm thêm thật nhiều điểm đến.
Không phải để có thật nhiều bức ảnh đẹp.
Mà để mỗi chuyến đi làm cho thế giới trong lòng mình rộng hơn một chút.
Để biết rằng cuộc sống này có rất nhiều cách để hạnh phúc.
Có rất nhiều cách để sống tử tế.
Và cũng có rất nhiều phiên bản của cái gọi là “đúng” hay “bình thường”.
Mình không nghĩ đi nhiều sẽ khiến một người trở nên tốt bụng hơn.
Nhưng mình tin rằng, nếu mỗi chuyến đi đều giúp ta hiểu thêm một nền văn hóa, lắng nghe thêm một câu chuyện và gặp thêm một kiểu người, thì trái tim sẽ dần bớt khắt khe.
Khi nội tâm đủ rộng, ta sẽ không còn quá bận tâm đến việc người khác sống có giống mình hay không.
Bởi lúc ấy, điều quan trọng không còn là ai đúng hơn, mà là chúng ta có đủ bao dung để tôn trọng sự khác biệt của nhau hay không.
Có một ngày nào đó, mình vẫn mong được đặt chân đến Nepal.
Không phải vì muốn chinh phục một đỉnh núi hay đánh dấu thêm một quốc gia trên bản đồ.
Mà vì mình tin rằng, ở một vùng đất xa xôi ấy, sẽ lại có thêm những con người, những câu chuyện và những góc nhìn mới để nhắc mình rằng:
Thế giới luôn rộng lớn hơn những gì mình từng biết, và lòng người cũng có thể rộng lớn như thế, nếu ta chịu bước ra ngoài để khám phá. 🌿
💬 1 bình luận
Mình đã đọc. Và đồng ý với nhg chắt lọc từ rất nhiều trải nghiệm này.