Chia sẻ:

Có những vùng đất mà hành trình khám phá đã đẹp đến ngỡ ngàng ngay từ khoảnh khắc đầu tiên mình đặt chân tới nơi đây.

Cuối tuần vừa rồi, mình có ba ngày ba đêm rong ruổi cùng một nhóm bạn khám phá Cao Bằng. Trong nhóm chỉ có Phương là người mình quen từ trước, còn những người còn lại đều là lần đầu gặp mặt. Đồng hành cùng chúng mình là Hoàng Long – một người con của Cao Bằng, cũng là “hướng dẫn viên đặc biệt” cho cả chuyến đi.

9 giờ 30 tối thứ Năm, chiếc xe giường nằm rời bến Mỹ Đình, mang theo sự háo hức của năm con người chuẩn bị bước vào một hành trình mới.

Khoảng 4 giờ sáng, chúng mình có mặt tại thành phố Cao Bằng. Sau vài tiếng nghỉ ngơi ở Cốm Homestay, cả nhóm nhận xe máy, buộc lại hành lý rồi chính thức bắt đầu chuyến rong ruổi đầu tiên.

Những ngày trước khi đi, Hà Nội liên tục có mưa vì ảnh hưởng của bão. Thế nhưng khi đặt chân đến Cao Bằng, thời tiết lại dễ chịu hơn rất nhiều. Trên đường vẫn có những cơn mưa bất chợt, nhưng chính nhờ vậy mà khung cảnh hiện ra xanh mướt một cách lạ thường.

Đích đến đầu tiên của chúng mình là Đồi cỏ Ba Quáng, cách homestay khoảng 70 km.

Một khoảng lặng mang tên Nùng Indigo

Thay vì đi thẳng đến Ba Quáng, Long đưa cả nhóm ghé vào Nùng Indigo – một quán cà phê nhỏ mang đậm hơi thở của người Nùng.

Không gian ở đây được bao quanh bởi núi, cây xanh và những nếp nhà mộc mạc. Tường đất, mái ngói cũ, hiên gỗ và khu vườn nhỏ khiến nơi này mang một vẻ đẹp rất bình yên. Mình ngồi nhâm nhi ly cà phê, lắng nghe tiếng chim, tiếng gió và mùi đất sau cơn mưa, cảm giác giống như đang bước vào khung cảnh của bộ phim Đi đến nơi có gió.

Đó là kiểu nơi mà người ta chẳng cần làm gì cả, chỉ cần ngồi thật lâu cũng đủ thấy lòng mình chậm lại.

Rời Nùng Indigo, cả nhóm tiếp tục hướng về Đồi cỏ Ba Quáng.

Đây có lẽ là quãng đường khiến mình ấn tượng nhất trong ngày. Sau cơn mưa, cả Cao Bằng như được phủ một màu xanh tươi mới. Những dãy núi nối tiếp nhau, những thửa ruộng trải dài dưới thung lũng và những con đường uốn lượn khiến mình liên tục phải chậm tay ga để ngắm nhìn.

Có những đoạn đường đẹp đến mức mình chỉ muốn dừng xe thật lâu để hít một hơi thật sâu bầu không khí trong lành của vùng Đông Bắc.

Có lẽ, điều khiến mình yêu Cao Bằng ngay từ ngày đầu tiên không phải là một địa điểm cụ thể nào, mà chính là những cung đường.

Những “nhân viên bốn chân” ở Ba Quáng Panorama

Khoảng 11 giờ, cả nhóm có mặt tại khu vực Chân Đồi cỏ Ba Quáng. Tuy nhiên, để đến được Ba Quáng Panorama, chúng mình vẫn phải trekking thêm một đoạn khoảng 400 mét men theo con đường mòn dẫn lên sườn đồi.

Con đường không quá khó đi nhưng đủ để mọi người vừa đi vừa tận hưởng không khí trong lành của núi rừng. Trên đường có một con suối nhỏ nằm khuất sau những tán cây. Dù không nhìn thấy rõ dòng nước, tiếng suối róc rách hòa cùng tiếng chim hót vẫn đủ khiến khung cảnh trở nên yên bình đến lạ.

Càng lên cao, khung cảnh trước mắt càng dần mở ra. Những dãy núi trùng điệp nối tiếp nhau đến tận chân trời, bầu trời sau cơn mưa trong xanh, từng đám mây trắng lững lờ vắt ngang sườn núi. Đứng giữa khoảng không bao la ấy, mình chỉ biết lặng người ngắm nhìn và liên tục xuýt xoa vì vẻ đẹp của Cao Bằng.

Vừa đặt chân đến Ba Quáng Panorama, điều đầu tiên chào đón cả nhóm lại không phải là quầy cà phê hay những góc check-in, mà là đội ngũ “nhân viên bốn chân” vô cùng nhiệt tình.

Ở đây có rất nhiều chó và mèo. Chúng rất dạn người, thong thả đi lại khắp khuôn viên, lúc thì nằm lim dim giữa sân, lúc lại chạy theo khách như những người bạn nhỏ hiếu khách. Mình cứ đùa rằng đây chính là những “nhân viên giữ chân khách” đáng yêu nhất của quán.

Trong lúc cả nhóm mải mê chụp ảnh, mấy “em nhân viên” cũng chẳng chịu đứng yên, cứ quanh quẩn bên cạnh như muốn góp mặt vào từng khung hình.

Đến bữa trưa thì càng thú vị hơn. Đàn chó mèo bắt đầu đi từng bàn để “xin phần”. Điều mình thích là chúng rất ngoan, không tranh giành hay làm phiền khách. Chúng chỉ nhẹ nhàng cọ vào chân, ngồi cạnh rồi ngước đôi mắt tròn xoe nhìn mọi người đầy hy vọng.

Thật khó để từ chối những “nhận viên đặc biệt” này.

Đứng giữa núi rừng Cao Bằng

Sau bữa trưa và một chút nghỉ ngơi, khoảng 2 giờ chiều cả nhóm bắt đầu đi lên đỉnh Đồi cỏ Ba Quáng.

Đứng trên cao nhìn xuống, mình mới hiểu vì sao nơi đây được nhiều người yêu thích đến vậy.

Trước mắt là những triền cỏ trải dài, xa hơn là những dãy núi trùng trùng điệp điệp nối tiếp nhau đến tận đường chân trời. Gió sau cơn mưa mang theo hơi mát của núi rừng, thổi qua từng ngọn cỏ khiến cả không gian như đang chuyển động.

Mình gần như chỉ đứng lặng ở đó, hít một hơi thật sâu và ngắm nhìn mọi thứ trước mắt. Có những vẻ đẹp mà dù máy ảnh có chụp đẹp đến đâu cũng khó có thể ghi lại trọn vẹn cảm giác khi được tận mắt chứng kiến.

Trong lúc tham quan, cả nhóm tình cờ gặp một nhóm bạn nước ngoài. May mắn là mọi người đều giao tiếp tiếng Anh khá tốt nên cuộc trò chuyện diễn ra rất vui vẻ. Trước khi chia tay, chúng mình còn nhờ các bạn chụp giúp một bức ảnh nhóm.

Đó là một trong những tấm hình mình thích nhất của cả chuyến đi.

Kết thúc một ngày bằng sự bình yên về với vùng biên Đàm Thủy

Rời Ba Quáng, cả nhóm tiếp tục chạy xe khoảng 51km về Tày Homestay ở ở xã Đàm Thủy, Trùng Khánh.

Trên đường đi, trời lại bất chợt đổ mưa.

Long đưa cả nhóm ghé vào một quán chè địa phương để trú mưa. Là một người rất thích ăn chè, mình gần như bị chinh phục ngay từ những thìa đầu tiên. Chẳng phải món gì cầu kỳ, nhưng vị ngọt thanh và nguyên liệu mộc mạc lại khiến bát chè trở nên ngon lạ thường.

Đợi mưa ngớt, chúng mình tiếp tục lên đường.

Khoảng 4 giờ 30 chiều, Tày Homestay hiện ra trước mắt.

Ngay phía trước là một con suối trong veo chảy qua bản làng. Xa xa là những dãy núi xanh mờ trong ánh chiều. Dọc theo con suối là những ngôi nhà gạch trắng của người Tày nằm bình yên giữa cây cối.

Không có tiếng còi xe.

Không có những tòa nhà cao tầng.

Chỉ có tiếng nước chảy, tiếng gió và nhịp sống chậm rãi của một vùng đất nơi biên giới.

Mình đứng lặng khá lâu trên ban công tầng hai của homestay.

Có lẽ, sau một ngày rong ruổi gần 200 km qua những cung đường núi, điều khiến mình nhớ nhất không phải là đã đi được bao xa.

Mà là cảm giác lần đầu tiên được chạm vào một Cao Bằng xanh đến ngỡ ngàng.

Còn tiếp…

Phần 2: Một buổi chiều bình yên ở Đàm Thủy – vùng giáp biên của Cao Bằng ~ Hành trình vẫn còn tiếp…

131 lượt xem
💚 Thấy bài viết hữu ích? Thả tim & chia sẻ nhé
Facebook X Pinterest

🌿 Chia sẻ suy nghĩ của bạn

Bình luận dễ dàng với tư cách khách - chỉ cần nhập tên, email không bắt buộc.
Đăng nhập để thích bài viết và nhận thông báo khi có phản hồi mới.